Vô đề

Xuân
Mưa bụi
Cỏ xanh ngơ ngác nhìn
Em xinh...
Anh đi tìm quên ngày tháng
Những nẻo mây lãng đãng
Những miền hoa ngát hương
Em hường
Ở đâu không thấy
Những bàn tay nhỏ vẫy
Cỏ may
Những tóc mềm lượn bay
Liễu biếc.
Anh tiếc 
Đã không giữ em
Để bây giờ đi tìm
Anh thành người cô độc
Em ở đâu cô nhóc?
Có nghe anh gọi không...